Hôm nay TD đi làm trở lại trong một thân xác rã rời và mệt mỏi …Cái cảm giác hồi hộp, nôn nao chờ đợi đã qua đi thể thay thế vào đó bằng những hình ảnh đậm nét thân thương của những người A/E đã được trùng phùng sau hơn 40 năm xa cách …Tất cả đã sảy ra như một phép lạ .
Nếu bạn có hỏi “Sao, hôm ấy thế nào ? có vui không …?” câu trả lời của TD sẽ là: “Bạn không thể hiểu được cũng không thể nào thông cảm được cái tình nghĩa sâu sa của A/E với nhau như thế nào nếu bạn không có mặt ở đó …”
Câu trả lời cũng thể hiện qua một vài cảm nghĩ của các phu nhân đã bày tỏ với TD như sau:
“Nhìn cái tình của A/E với nhau, chúng em cảm thấy thân thiết và thương mến nhau như tình chị em ruột thịt …”
“Chị chưa từng bao giờ thấy bất cứ một sự liên hệ nào như thế …”
“Em đã nhìn thấy ở chồng em một con người khác mà chưa từng bao giờ em được biết …”
“Mới đầu em còn tự hỏi, nhưng từ bây giờ trở đi, bất cứ một A/E Taru nào dù lớn dù nhỏ mà đến nhà em, chính em sẽ đón tiếp họ như những người thân thiết nhất …”
“Bây giờ chị mới hiểu được cái huyền diệu của chữ Tình Người …”
“Sự suy nghĩ của chị về đời sống đã thay đổi …”
Đó là những lời lẽ chân tình nhất để diễn tả cái không khí của ngày hôm đó …nói đúng hơn là của 3 ngày liên tiếp ACE chúng tôi đã “dzính” với nhau cho đến những giây phút cuối cùng trong tình quyến luyến không rời …
Sẽ còn rất nhiều những bài viết, những hình ảnh để gửi đén các bạn … TD chỉ nói lên một chút cảm nghĩ của riêng mình
Một điều đáng tiếc mà TD đã tính sai là việc nối mạng của tất cả A/E trên khắp thế giới …Vì quá nhiều chi tiết cần phải lo nghĩ, TD đã quên mất mình là chủ nhà cho nên khi các bạn nối kết với nhau trên mạng vào lúc 11 giờ sáng thì cũng là lúc A/E bên này bắt đầu rung chuông gõ cửa …Lúc đó TD mới hiểu thấu được ý nghĩa của câu “Thân này ví sẻ làm hai” là như thế nào!!!
Vì thế mới có sự trục trặc đáng tiếc về phần kỹ thuật, thêm vào đó, vì một lý do nào đó mạng internet của TD lại có vẻ chậm hơn bình thường cho nên đã không tiếp đón A/E được như mọi người mong muốn! Nhìn các A/E Buôn Mê nằm la liệt trên sàn nhà vì đã quá mệt mỏi trong sự chờ đợi…có thể tất cả đang mơ một giấc mơ đoàn tụ nào đó chăng nhưng …người mơ đâu sao chẳng thấy đã làm TD và tất cả A/E hôm ấy cảm thấy vô cùng áy náy!Xin thành thật cáo lỗi và cám ơn tất cả các bạn đã quá sốt sắng để giúp TD thực hiện công việc này: Anh Nguyễn Đúc Thanh bên Đan Mạch, bác DVB trung Mỹ, anh DVH Buôn Mê, Dụng Tin Tin đang đi công tác bên Hongkong, anh Nguyễn Cho công tác trong Saigon, bạn HH bắc Mỹ… đã chat với TD mấy ngày liền và tìm đủ mọi cách để sửa soạn nhưng cuối cùng vẫn không được như ý muốn !
TD cũng xin thành thật cám ơn các quí vị phu nhân đã hết lòng ủng hộ chồng trong mọi hoàn cảnh…Nếu không, cái giấc mơ “hội ngộ” của A/E chúng tôi sẽ “…nhưng chỉ là giấc mơ thôi…” . Cuối cùng TD xin cám ơn tất cả ACE đã chọn nhà của TD làm nơi “hội ngộ” đầu tiên và đó cũng là cái phần thưởng vô giá cho TD và gia đình.
Xin chân thành gửi đến tất cả ACE xa gần một chút tâm sự của VTD với muôn vàn thương mến . Sẽ gặp lại các bạn trong những emails sắp tới với đầy đủ tình tiết và hình ảnh của những ngày hội ngộ đầy ắp tình người . Gần đây nhất sẽ là bản tường trình chi tiết của bác Ngọc Danh từ thủ phủ Sacramento của California, một người anh cả hết mình và đầy nhiệt tình với các em. Xin mời các bạn đón xem …
Trước khi chào “từ giã” các bạn, TD xin mượn lời bày tỏ của một trong những người A/E đã có măt ngày hôm đó gửi đến các bạn cái tâm tình chung của A/E chúng ta:
“Tôi thấy cái không khí của tụi mình lần này còn cảm động gấp trăm lần ngày anh Trần Đình Hương sang …”
Thưa các bạn, chuyện cũng dễ hiểu thôi, chúng tôi đã không chỉ có một anh Trần Đình Hương, nhưng cùng một lúc, có thêm mấy chục anh Trần Đình Hương khác !
Vũ Tiến Dũng


